Nếu không đẻ được anh có bỏ em không? – Chương 23

Tôi cố gắng tập trung học hơn sau chia tay, mặc dù vẫn nhớ rất nhớ , khóc cũng có nhưng ít hơn . Ko còn đàn đúm đi ăn chơi nữa . Đợt này ngoại yếu hẳn , đầu óc ko còn minh mẫn , mắt thì mờ , thỉnh thoảng ngoại sốt cao lại phải nhập viện , mỗi lần nhậo viện là ngoại lại lơ ngơ , ko nhớ ai trong gia đình , nói chuyện 1 mình , bác sĩ nói ngoại già , khi sốt cao dễ bị nhũn não . Chuyện gì tời cũng tới , ngoại bắt đầu ko ăn đc nhiều , bị chứng tiền hôn mê của người già , rồi cuối năm tôi 12 ngoại mất , mặc dù đã chuẩn bị tinh thần nhưng tôi đã rất sốc , mẹ cũng buồn nhiều . Những ngày chịu tang ngoại tôi thấy mẹ dịu hơn , ko còn đi với ông Cường nhiều , hóa ra ông ta chưa dụ đc mẹ tiền mở café hát với nhau thì đã dụ đc con mồi khác to hơn , trẻ hơn mẹ và ông ta cưới người đó . Cuối cùng , ông khốn nạn cũng trả mẹ lại cho tôi nguyên vẹn . Mẹ con thương yêu nhau hơn , lâu lâu tôi nghe mẹ khóc và coi lại hình của ngoại , chắc vì nhớ ngoại quá , tôi cũng vậy mà vẫn khóc khi nghĩ về ngoại ( đến cả bây giờ ).

Xem thêm :>> thám tử tại Thái Nguyên

Tôi học ko đc giỏi nên rớt đại học , vào cao đẳng cũng cố gắng học lắm , thời gian này cũng có va chạm tình cảm nhưng trái tim chưa lành vết thương , lại tủi thân vì luôn nghĩ mình hư hỏng nên tôi sống khép kín , ko cho mình cơ hội .

SN lần thứ 21 lặng lẽ … gia đình ai cũng buồn mà tôi thì cũng ko còn tha thiết ồn ào náo nhiệt , ko có ngoại thì tôi mất hẳn 80% hứng thú . Ngoại mất 1 năm , tôi chia tay anh gần năm . Tôi nhận thấy mình thay đổi nhiều ,bắt đầu biết nấu ăn , biết đi chùa vào mỗi ngày rằm , phong cách giải trí cũng khác , thích nhạc Pop ko còn mê rock mạnh hay rap như trước . Sau giỗ đầu của ngoại tôi xả tang và cũng có đi chùa .

Đi Việt Nam quốc tự tôi tình cờ gặp 1 đứa bạn cấp 3 , nó chơi trong nhóm lưu ban . Thấy nó bụng bầu tròn xoe , cứ đứng ngay tượng Phật Quán Thế Âm khấn vái , sau khi đi chùa tôi có mời nó café .

– Dạo này mày làm gì ?
– Tao đang học .
– Đại học hả ?
– Ko , cao đẳng thôi . Còn mày , cưới hồi nào mà bụng bầu bư dạ ?
– Ko có cưới , tao lỡ chơi thuốc rồi có bầu với bồ , tụi tao cũng thương nhau lắm nên quyết đòi cưới . Mà bồ tao ko cai được nên mẹ tao ko chịu , giờ bồ tao đang đi cai trong trại . Tao chờ ảnh về .
– Uhm .
– Nhưng con tao ko được khỏe , tim yếu lắm .
– Mấy tháng rồi ?
– Hơn 6 tháng rồi , nhưng đạp đồ yếu lắm . Nhưng nó cũng là động lực của tao , bác sĩ nói nếu thai ko phát triển thêm thì phải chấm dứt thai kỳ , nên tao hay đi chùa để van vái , tao mong tao giữ đc con để chờ ba nó về .
– Chồng mày đi mấy năm ?
– 18 tháng thôi , đi được 13 tháng rồi .
– Dạo này mày còn liên lạc với tụi nó ko ?
– Ko , nghe đồn tụi nó đứa bán hàng trắng , đứa bị bắt , đứa đi giật đồ tùm lum …. À , còn anh Khang cũng cưới vợ rồi .
– Uhm
– Nghe nói sắp đi định cư nước ngoài .
– Uhm , cậu ấm mà .
– À , mà lúc trc đang quen sao bỏ luôn vậy ? Sau này đi chơi ảnh cấm nhắc tới mày luôn !
– Uhm , tại tao ko chiều nó nên bỏ .
– Lúc này mày nhìn trắng trẻo , có da có thịt hơn , thôi ổn định vậy đc rồi , đừng ăn chơi nữa . Tao cũng tu rồi , giờ tao đang ra cửa hàng gạo bán phụ với má bồ tao , còn mẹ tao giận thì tao năn nỉ , trước sau gì cũng chịu thôi à .

Nghe câu chuyện của đứa bạn ngẫm chuyện bản thân mà cảm thấy xấu hổ cho mình , ko hiểu có phải tuổi trẻ nên mới như vậy hay là do bản chất của mình là như vậy . Người ta bất chấp để giữ con để được cưới , còn mình thì …

Tôi quyết tâm thay đổi bản thân 1 lần nữa – 1 lần cuối , tôi cắt tóc ngắn . Học thêm anh văn , Tiên cũng đã đi du học , nên giờ chẳng còn đứa bạn thân nào . Người yêu ko có , bạn thân đi xa , ngoại thì mất , giờ buộc phải tự sống mạnh mẽ hơn .

Xem thêm :>> thám tử tại Sơn La

Thời điểm Blog 360 bắt đầu xuất hiện , tôi cũng có 1 blog của riêng mình , tôi hay viết blast là những câu nói hay về tình yêu – cuộc sống , tạo entry là những câu chuyện của mình nhưng viết dở dang , tạo theme là hình ảnh 1 trái tim màu xanh băng giá … Rồi nhờ đó mà tôi có thêm đc những người bạn mới , rồi gặp nhau giao lưu café này nọ . Trong nhóm chơi blog vậy khoảng 7 – 8 người thường xuyên gặp nhau tán gẫu , hôm thì đi café , hôm thì mấy anh bạn trai dẫn đi chơi bi da , rồi có cả dẫn đi xem bóng đá vào cuồi tuần , hôm thì cũng rũ nhau đi coi kịch, coi phim , cũng có khi đi bar nếu có tiệc gì đó , nhưng đó là hội bạn độc thân , hoàn toàn trong sáng .

Tôi tự nhận thời điểm đó tôi rất hòa đồng , vui tính và cởi mở . Có ngày mẹ tôi đi chùa nhiều ngày , thì tôi còn rũ nhóm bạn về nhà nấu nướng nữa . Nếu nói bản thân che đậy vết nhơ quá khứ thì cũng ko đúng , tôi muốn đạp lên vết nhơ nhớp đó mà sống tốt hơn , vì Thái , vì ngoại . Ai cũng có bí mật của riêng mình và quãng thời gian đen tối đó là bí mật mà Thái ko bao giờ biết , ngoại cũng ko bao giờ biết .

Dạo này ko biết sao tôi hay bị đau thắt lưng , huyết trắng cũng ra hoài mà ko để ý , dần thì bị ngứa ngáy hơi khó chịu . Tôi đi khám bác sĩ phụ khoa , kết luận bị viêm lộ tuyến , phải làm pab và xét nghiệm ung thư cổ tử cung . Dai dẳng điều trị bằng cách đặt thuốc liên tục 2 tháng trời chưa thấy hết . Tôi ko biết nói với ai cả , chuyện tế nhị này chắc chắn ko thể nói với bạn đc rồi , tôi chán nản và ít đi chơi lại , tôi cảm thấy nếu như cứ hoang mang lo sợ thì u uất như lúc trc , tôi ko muốn như vậy . Trong bữa cơm :

– Mẹ ơi
– Sao con ?
– Con cần nói chuyện với mẹ , nếu ko nói ra chuyện này chắc con chết .
– Uhm
– Mẹ chuẩn bị tâm lý đi mẹ , con khó khăn lắm nhưng phải nói , vì nếu 1 ngày con bị ung thư mà chết thì ít ra mẹ cũng biết vì sao .

Mẹ để chén cơm xuống , mắt nhìn tôi yêu thương , chờ đợi câu chuyện . Tôi bắt đầu mím môi , nước mắt lưng tròng .

– Con bị viêm cổ tử cung
– Tại sao ?
– Lúc trước con , lúc trước con lỡ có bầu ….
– Trời ơi , con ơi , lúc con bỏ nhà đi phải ko ?
– Ko phải , lúc con về rồi …
– Thằng nào ?
– Mẹ nghe con nói hết , mẹ đừng trách người đó , là tại con .
– Tại con cái gì , nó làm con có bầu rồi bỏ con phải ko ? Có phải như ba mày bỏ mẹ ko ?
– Ko phải , người đó đòi cưới mà con ko dám cưới nên con tự ý phá thai rồi , mà ko biết sao bây giờ nó mới viêm , con ko biết làm sao !

2 hàng nước mắt mẹ chảy dài , khi tôi dứt câu … ko hiểu sao khi nói ra với mẹ lòng tôi lại nhẹ nhàng như vậy , ko còn cảm thấy nặng nề nhiều ….

– Mẹ xin lỗi con .
– Mẹ , con xin lỗi mẹ . Lúc đó con ngu quá , mà con sợ đủ thứ , con ko dám nói với mẹ ko dám nói với nhà mình , mẹ tha lỗi cho con . Con biết mình làm thất đức lắm , nhưng lúc đó con sợ lắm .

Tôi quỳ dưới chân mẹ , ôm chân mẹ , mẹ con tôi ôm nhau khóc .
Rồi những ngày sau đó , chính mẹ là người tìm bác sĩ chạy chữa , bác sĩ , bà mụ giỏi ở đâu là mẹ hỏi hết , lại đc quan tâm che chở 1 lần nữa , trong nổi nhục nhã mặc cảm của bản thân , tôi cảm thấy an ủi . Xem ra số tôi vẫn còn tốt lắm , ko hẳm hiu . Thêm vài tháng nữa thì bệnh thuyên giảm , tôi mừng lắm , tinh thần vui vẻ trở lại .

– Ngày trước mẹ còn bướng hơn con , nên mẹ khổ vì tình cảm nhiều rồi , giờ mẹ muốn con ko phải khổ nữa , con gái mẹ phải lấy đc 1 người chồng đàng hoàng , yêu thương con thật lòng thì mẹ mới gã .

Tự nhiên nghe mẹ nói câu này tôi cảm thấy mông lung , lấy chồng sao ? Quá khứ như vậy có lấy đc chồng hay ko ? Bao nhiêu tuổi thì nên lấy chồng ? Và tôi hứa với lòng , khi gặp 1 người nào đó có tình cảm trước tiên tôi sẽ kể tất cả những gì xảy ra trc kia ( đương nhiên là trừ lúc ăn chơi hư hỏng ) . Nếu ng đó đồng ý thông cảm và hiểu cho tôi , tôi nguyện sẽ yêu và bù đắp cho người đó suốt đời . Rồi tôi lại nghĩ , đàn ông tốt thì tốt nhưng mấy ai chấp nhận đc 1 người như tôi , nhưng tôi hứa rồi ko thể có gian dối trong tình yêu . Thái là mối tình đầu tôi tôn thờ , tôi cất anh vào 1 góc trong tim , tôi cũng tự nhủ sẽ ko so sánh người sau này với Thái . Nhưng ko biết có bị quả báo ko đây nữa ? Tôi thở dài chán nản , nhưng phải ăn mừng vì bệnh đã đỡ nhiều , vẫn phải đặt thuốc nhưng ko còn khí hư nhiều nữa …..

 

————————————————–

Add a Comment

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *